Người ta nói nếu muốn hãy cứ khóc cho nhẹ lòng, nhưng nhiều khi đâu có khóc nổi. Đau. Lại cười. Đôi khi lạ vậy đó.
Người ta nói phà m những người hay cười lại là những người hay khóc về đêm. Có lẽ đúng thế thật.
Cuộc sống đâu phải lúc nà o cũng toà n niềm vui, cà ng lớn con người ta lại cà ng biết che giấu cảm xúc của mình.
Vỏ bọc dà y lắm, đôi khi thực sự mỏi mệt vì cứ phải gồng mình lên hoà n thà nh vai diễn mà mình vừa là đạo diễn, vừa là diễn viên để đêm về tháo lớp mặt nạ xuống, nước mắt trà o bung sau bao cố gắng chất dồn.
Khóc!
Tại sao người ta thường hay khóc về đêm, em cũng không rõ nữa. Vì chÃnh em cũng vậy.
Khóc đêm để không ai thấy mình yếu đuối, ai chẳng sợ người khác nhìn mình với ánh mắt thương hại.
Khóc đêm để biết rằng mình vẫn còn yêu thương nhiều lắm. Yêu thương mới ngà y hôm qua thôi sao nay đã hóa nhạt nhòa, thử hỏi sao lòng không quặn đau, sao mắt không nhòe nước?
Đêm là lúc con người ta sống thật với cảm xúc của mình nhất. Mệt nhoà i rồi ngủ quên, sáng mai tỉnh dậy nước mắt đã chảy ướt gối. Em phải là m sao khi trong cơn mê vẫn không thoát khỏi hình bóng anh? Trái tim em vẫn hướng về những ngà y xưa cũ, nó bể toác rồi anh biết không?
Nhiều khi đi trên đường thấy cặp tình nhân tay trong tay hạnh phúc, mắt em bỗng cay. Ghen tị ư? Không hẳn.
Chỉ là em đang tiếc nuối quãng thời gian mình bên nhau thôi. Anh của ngà y xưa, anh của cái thời quan tâm em mỗi sáng, anh của những cái ôm thật chặt. Anh của ngà y xưa, nay đâu?
Ngà y mình chung đôi anh vẽ một tương lai thật đẹp cho hai đứa. Một ngôi nhà có vợ, có chồng, có những đứa con xinh xắn đáng yêu. Bức tranh nhiều mà u tươi đẹp đến thế nay bỗng loang lổ vì nước mắt em. Em cầm cọ, tô tô quét quét mà bức tranh cũng chẳng khá hơn. Linh hồn của bức tranh mất rồi, dù có vẽ lại bao nhiêu lần đi chăng nữa cũng nà o có được như xưa.
Ngà y anh đi, em gồng mình bước qua nỗi đau. Một thời gian dà i nước mắt là m bạn với em. Nhưng rồi thứ chất lỏng trong suốt mà mặn chát ấy cũng cạn dần, em mạnh mẽ hơn. Chai lì trước biến cố cuộc sống, chai lì với chÃnh cảm xúc của mình.
Ngay lúc nà y đây, em đang rất muốn khóc. Không phải do em đau buồn mà là em đã mạnh mẽ quá lâu rồi.
Người ta nói nếu muốn hãy cứ khóc cho nhẹ lòng nhưng nhiều khi đâu có khóc nổi. Đau. Cười. Đôi khi lại lạ vậy.
Bỗng dưng muốn khóc…
Ừ thì khóc một trận, giải phóng cảm xúc đã trói buộc bấy lâu nay. Khóc xong rồi em sẽ mỉm cười, bước tiếp. Cười để chuộc lỗi với trái tim thời gian qua, cười để nước mắt không rơi nữa. Và cười để biết rằng không có anh em vẫn ổn.
Chẳng ai muốn yêu một cô gái yếu đuối đúng không anh? Vì thế em sẽ mạnh mẽ, em sẽ luôn mỉm cười – một nụ cười an nhiên nhất!
Em không còn khóc nữa Äâu anh
Đăng nhận xét