Người cô đơn vẫn thường tự nghĩ, đến một lúc nà o đó sẽ quen. Vẫn nhủ phải mạnh mẽ khi chưa tìm được đúng người. Vẫn cố gắng lên tinh thần bằng rất nhiều cách khác nhau…
Chẳng là nhiều người bị sự cô đơn trói chặt, và o một ngà y đẹp trời nà o đó, một và i chuyện không vui diễn ra. Vốn cuộc sống nà y vẫn luôn thÃch đặt con người ta và o thế bà vậy mà . Rồi người cô đơn ra và o lủi thủi, băn khoăn không biết giãi bà y cùng ai. Ai sẽ là người bên cạnh lắng nghe ta nói? Ai sẽ là người cùng ta chia sẻ những điều khó khăn ấy? Hoặc giản đơn hơn, một câu hỏi quan tâm “Có sao không?” cũng trở thà nh điều xa xỉ.
Những người cô đơn là những người mạnh mẽ, vì phải sống một mình mà đối chọi với cuộc đời nên tÃch góp đủ nhiều can đảm và tự tin. Nhưng sẽ có những lúc, vì một và i chuyện ngoà i ý muốn, vốn bản thân có thể tự mình xoay trở, vậy mà vẫn thấy người như rớt xuống thảm hại từ một tầng cao nà o đó. Hoặc khi đi giữa phố đông người, đèn xanh đèn đỏ nhảy nhót, thấy mình trống rỗng vô hồn, có đôi lúc vặn tay ga chặt đến nỗi có thể vọt lên và ngã sõng soà i lúc nà o không biết. Có ngã, chắc cũng không định hình được nổi vì sao.
Những lúc như thế thường không nhiều. Nhưng chỉ cần nó xuất hiện, bản thân lại bải hoải bà i hoà i, tóm lại là rệu rã, không thiết tha là m điều gì cả. Cảm giác bản thân cô độc đến đáng sợ, lạc lõng đến đáng sợ. Một chút tin cẩn để bấu vÃu cũng không có. Việc phải giữ kÃn những gì mình đang phải đối mặt thật sự là một việc khó là m. Con người ta ai chẳng có những lúc khó khăn, ai chẳng có lúc muốn gục ngã. Và những lúc ấy người ta vẫn cần có một ai đó lắng nghe, cần có một ai đó để tâm sự, để bộc bạch hết thảy những ấm ức tủi thân. Nếu là con gái, thậm chà còn muốn khóc òa lên, còn muốn được gục đầu và o một bờ vai để khóc.
Giấu ấm ức mãi rồi, giấu ở đâu cho chật kÃn?
Tệ hại nhất là , cứ nhồi nhét đống cảm xúc vỡ vụn, cứ gom góp ngà y một nhiều những điều không hay rồi tự ôm ấp lấy biến chúng thà nh vô hình. Người cô đơn vẫn thường tự nghĩ, đến một lúc nà o đó sẽ quen. Vẫn nhủ phải mạnh mẽ khi chưa tìm được đúng người. Vẫn cố gắng lên tinh thần bằng rất nhiều cách khác nhau… Nhưng sự thật thì đời mấy chốc, người mấy lúc, không thể cản nổi sự cô đơn của mình, rồi buồn nấc lên, như một đứa trẻ bị bỏ rơi và chìm nghỉm trong quên lãng!
Thế mới thấy, cô đơn đáng sợ lắm chứ!
Vốn dĩ, cô đơn lúc bình thường thì chẳng sao, nhưng cô đơn lúc buồn, lại có rất nhiều sao!!!
Cô ÄÆ¡n, có sao không?
Đăng nhận xét